萱草词四章为伊母夫人赋 其四

明代 宗臣
萱草萋萋兮,山之隅。杂玄芝兮,间绿芜。嗟彼秋风兮,遽以枯。 俾其根日萧索而不可保兮,何以慰此心之踟蹰。
xuān cǎo   shān zhī xuán zhī jiān   绿 jiē qiū fēng        
gēn xiāo suǒ ér bǎo   wèi xīn zhī chí chú