戏作种松

宋代 苏轼
我昔少年日,种松满东冈。 初移一寸根,琐细如插秧。 二年黄茅下,一一攒麦芒。 三年出蓬艾,满山散牛羊。 不见十余年,想作龙蛇长。 夜风破浪碎,朝露珠玑香。 我欲食其膏,已伐百本桑。 (煮松脂法,用桑柴灰水。 )人事多乖迕,神药竟渺茫。 朅来齐安野,夹路须髯苍。 会开龟蛇窟,不惜斤斧疮。 纵未得茯苓,且当拾流肪。 釜盎百出入,皎然散飞霜。 槁死三彭仇,澡换五谷肠。 青骨凝绿髓,丹田发幽光。 白发何足道,要使双瞳方。 却后五百年,骑鹤还故乡。
shào nián   zhǒng sōng mǎn dōng gāng  
chū cùn gēn   suǒ chā yāng  
èr nián huáng máo xià   zǎn mài máng  
sān nián chū péng ài   mǎn shān sàn niú yáng  
jiàn shí nián   xiǎng zuò lóng shé zhǎng  
fēng làng suì   zhāo zhū xiāng  
shí gāo   bǎi běn sāng  
  zhǔ sōng zhī   yòng sāng chái huī shuǐ  
  rén shì duō guāi   shén yào jìng miǎo máng  
qiè lái ān   jiā rán cāng  
huì kāi guī shé   jīn chuāng  
zòng wèi líng   qiě dāng shí liú fáng  
àng bǎi chū   jiǎo rán sàn fēi shuāng  
gǎo sān péng chóu   zǎo huàn cháng  
qīng níng 绿 suǐ   dān tián yōu guāng  
bái dào   yào shǐ 使 shuāng tóng fāng  
què hòu bǎi nián   hái xiāng