戏作俳谐体遣闷二首

唐代 杜甫
异俗吁可怪,斯人难并居。家家养乌鬼,顿顿食黄鱼。 旧识能为态,新知已暗疏。治生且耕凿,只有不关渠。 西历青羌板,南留白帝城。於菟侵客恨,粔籹作人情。 瓦卜传神语,畬田费火声。是非何处定,高枕笑浮生。
guài   rén nán bìng jiā jiā yǎng guǐ   dùn dùn shí huáng
jiù shí néng wéi tài   xīn zhī àn shū zhì shēng qiě gēng záo   zhǐ yǒu guān
西 qīng qiāng bǎn   nán liú bái chéng qīn hèn   zuò rén qíng
chuán shén   shē tián fèi huǒ shēng shì fēi chǔ dìng   gāo zhěn xiào shēng