戏作放歌寄别吴子

明代 李梦阳
惟昔少年时,弹剑轻远游。出门览四海,狂顾无九州。 献策天子赐颜色,锡宴出入黄金楼。扬鞭过市万马辟,半醉唾骂文成侯。 结交尽是扶风豪,片言便脱千金裘。弯弓西射白龙堆,归来洗刀青海头。 昆崙河碛不入眼,拂袂乃作东南游。江海汹涌浸日月,岛屿蹙沓混吴越。 匡庐小琐拳可碎,鄱阳触怒踢欲裂。泽中龙怪能人言,喷涛吹浪昏涨天。 大鹏举翼四海窄,笑尔弋人何慕焉。东吴子,君非淟涊闇穆取位之丈夫,余亦岂卑卑与世而浮沉。 恂复共斗非庸劣,廉蔺终投万古钦。攀鳞扫氛代不乏,我岂复恋头上簪。 鹿门黄犊稳足驾,商颜紫芝山固深,有飞倘附秋空音。
wéi shào nián shí   dàn jiàn qīng yuǎn yóu chū mén lǎn hǎi kuáng   jiǔ zhōu    
xiàn tiān yán   yàn chū huáng jīn lóu yáng biān guò shì wàn bàn   zuì tuò wén chéng hóu    
jié jiāo jìn shì fēng háo   piàn yán biàn 便 tuō qiān jīn qiú wān gōng shè 西 bái lóng duī guī   lái dāo qīng hǎi tóu    
kūn lún yǎn   mèi nǎi zuò dōng nán yóu jiāng hǎi xiōng yǒng jìn yuè dǎo   屿 hùn yuè    
kuāng xiǎo suǒ quán suì   yáng chù liè zhōng lóng guài néng rén yán pēn   tāo chuī làng hūn zhǎng tiān    
péng hǎi zhǎi   xiào ěr rén yān dōng jūn   fēi tiǎn niǎn ān wèi zhī zhàng   bēi bēi shì ér chén    
xún gòng dòu fēi yōng liè   lián lìn zhōng tóu wàn qīn pān lín sǎo fēn dài   liàn tóu shàng zān    
鹿 mén huáng wěn jià   shāng yán zhī shān shēn   yǒu fēi tǎng qiū kōng yīn