西子妆·司法院红牡丹,去春以四截句和予昕。今连赴会议,又盛开,适成看花局矣。因填此词

宋代 王用宾
碧浪扶空,绛霞分绮,照殿娇红如醉。笑他花后并花王,这风流、怎饶姚魏。 清平调里。想浓艳、一枝香味。我犹怜,况沉香亭畔,三郎偎倚。 春愁殢。蓦见名花,便万般消碎。汉宫飞燕尽红妆,怪纤柔、却还非似。 花痕印指。怕曾捻、真妃粉腻。纵倾城,也值佳人一媚。
làng kōng   jiàng xiá fēn   zhào diàn 殿 jiāo hóng zuì xiào huā hòu bìng huā wáng   zhè fēng liú zěn ráo yáo wèi
qīng píng diào xiǎng nóng yàn zhī xiāng wèi yóu lián   kuàng chén xiāng tíng pàn   sān láng wēi
chūn chóu jiàn míng huā   biàn 便 wàn bān xiāo suì hàn gōng fēi yàn jǐn hóng zhuāng   guài xiān róu què hái fēi shì
huā hén yìn zhǐ céng niǎn zhēn fēi fěn zòng qīng chéng   zhí jiā rén mèi