戏子由

宋代 苏轼
宛丘先生长如丘,宛丘学舍小如舟。 常时低头诵经史,忽然欠伸屋打头。 斜风吹帷雨注面,先生不愧旁人羞。 任従饱死笑方朔,肯为雨立求秦优。 眼前勃谿何足道,处置六凿须天游。 读书万卷不读律,致君尧舜知无术。 劝农冠盖闹如云,送老齑盐甘似蜜。 门前万事不挂眼,头虽长低气不屈。 余杭别驾无功劳,画堂五丈容旂旄。 重楼跨空雨声远,屋多人少风骚骚。 平生所惭今不耻,坐对疲氓更鞭箠。 道逢阳虎呼与言,心知其非口诺唯。 居高忘下真何益,气节消缩今无几。 文章小技安足程,先生别驾旧齐名。 如今衰老俱无用,付与时人分重轻。
wǎn qiū xiān sheng zhǎng qiū   wǎn qiū xué shè xiǎo zhōu  
cháng shí tóu sòng jīng shǐ   rán qiàn shēn tóu  
xié fēng chuī wéi zhù miàn   xiān sheng kuì páng rén xiū  
rèn cóng bǎo xiào fāng shuò   kěn wèi qiú qín yōu  
yǎn qián 谿 dào   chǔ zhì liù záo tiān yóu  
shū wàn juàn   zhì jūn yáo shùn zhī shù  
quàn nóng guān gài nào yún   sòng lǎo yán gān shì  
mén qián wàn shì guà yǎn   tóu suī zhǎng  
háng bié jià gōng láo   huà táng zhàng róng máo  
zhòng lóu kuà kōng shēng yuǎn   duō rén shǎo fēng sāo sāo  
píng shēng suǒ cán jīn chǐ   zuò duì méng gèng biān chuí  
dào féng yáng yán   xīn zhī fēi kǒu nuò wéi  
gāo wàng xià zhēn   jié xiāo suō jīn  
wén zhāng xiǎo ān chéng   xiān sheng bié jià jiù míng  
jīn shuāi lǎo yòng   shí rén fēn zhòng qīng