洗竹十八韵

宋代 李新
谁倣王郎子,庭前种修竹。 清阴生晓云,远意近幽谷。 岁久太昏翳,客来为湔沐。 掠地芟蒙茸,挥空除朴樕。 碧篠恶微琐,孤根赏幽独。 惟防高节伤,不厌冗材秃。 露枝借蝉附,风干贻凤宿。 筠消蝼蚁惊,影浅虻蚋哭。 减裁终瘦骨,潇洒自空腹。 初劳拣择手,终入穷淡目。 月浪细摇金,秋声寒戛玉。 差肩存挺直,乱眼憎拳曲。 洞然大夫心,卓尔高士躅。 春风雨零红,林木霜换绿。 长久此君操,正可起颓俗。 山阴牛羊侵,谓滨斤斧辱。 持君易金钱,伐尽犹不足。 是中主人贤,不作薪藁束。
shuí fǎng wáng láng   tíng qián zhǒng xiū zhú
qīng yīn shēng xiǎo yún   yuǎn jìn yōu
suì jiǔ tài hūn   lái wèi jiān
lüě shān méng róng   huī kōng chú
xiǎo è wēi suǒ   gēn shǎng yōu
wéi fáng gāo jié shāng   yàn rǒng cái
zhī jiè chán   fēng gàn fèng 宿
yún xiāo lóu jīng   yǐng qiǎn méng ruì
jiǎn cái zhōng shòu   xiāo kōng
chū láo jiǎn shǒu   zhōng qióng dàn
yuè làng yáo jīn   qiū shēng hán jiá
jiān cún tǐng zhí   luàn yǎn zēng quán
dòng rán dài xīn   zhuó ěr gāo shì zhú
chūn fēng líng hóng   lín shuāng huàn 绿
cháng jiǔ jūn cāo   zhèng tuí
shān yīn niú yáng qīn   wèi bīn jīn
chí jūn jīn qián   jǐn yóu
shì zhōng zhǔ rén xián   zuò xīn gǎo shù