洗竹

宋代 王令
去年春笋密相扶,洗去心图翠色疏。 高节欲令人尽见,枉枝何惜手亲除。 临川常可持为钓,待凤犹能饱有余。 须看月明风劲夜,寒声薄影满茅居。
nián chūn sǔn xiāng   xīn cuì shū  
gāo jié lìng rén jǐn jiàn   wǎng zhī shǒu qīn chú  
lín chuān cháng chí wèi diào   dài fèng yóu néng bǎo yǒu  
kàn yuè míng fēng jìn   hán shēng báo yǐng mǎn máo