希真堂东

宋代 欧阳修
当春种花唯恐迟,我独种菊君勿诮。春枝满园烂张锦,风雨须臾落颠倒。 看多易厌情不专,斗紫誇红随俗好。豁然高秋天地肃,百物衰零谁暇吊。 君看金蕊正芬敷,晓日浮霜相照耀。煌煌正色秀可餐,蔼蔼清香寒愈峭。 高人避喧守幽独,淑女静容修窈窕。 方当摇落看转佳,慰我寂寥何以报。时携一樽相就饮,如得贫交论久要。 我从多难壮心衰,迹与世人殊静躁。种花勿种儿女花,老大安能逐年少。
dāng chūn zhòng huā wéi kǒng chí   zhǒng jūn qiào chūn zhī mǎn yuán làn zhāng jǐn   fēng luò diān dào
kàn duō yàn qíng zhuān   dòu kuā hóng suí hǎo huò rán gāo qiū tiān   bǎi shuāi líng shuí xiá diào
jūn kàn jīn ruǐ zhèng fēn   xiǎo shuāng xiāng zhào yào 耀 huáng huáng zhèng xiù cān   ǎi ǎi qīng xiāng hán qiào
gāo rén xuān shǒu yōu   shū jìng róng xiū yǎo tiǎo
fāng dāng yáo luò kàn zhuǎn jiā   wèi liáo bào shí xié zūn xiāng jiù yǐn   pín jiāo lùn jiǔ yào
cóng duō nàn zhuàng xīn shuāi   shì rén shū jìng zào zhòng huā zhǒng ér huā   lǎo ān néng zhú nián shào