西征舣舟肖洲投宿野漏下数刻主媪为作粥与同

宋代 王迈
君不见淮阴彻侯未得志,胯下从人真短气。 漂母以食拱而前,心许王孙当富贵。 又不见文叔宏时,大树将军身从之。 一夕相顾馁色红,芜蒌之粥甘如饴。 丈夫自负不草草,刚肠似石那能拗。 得进要拯万人饥,读书肯自谋漫饱。 诸公兼我非穷人,穷途谩尔君勿嗔。 他年五鼎享台馈,须记此夕清洲滨。
jūn jiàn huái yīn chè hòu wèi zhì   kuà xià cóng rén zhēn duǎn  
piāo shí gǒng ér qián   xīn wáng sūn dāng guì  
yòu jiàn wén shū hóng shí   shù jiāng jūn shēn cóng zhī  
xiāng něi hóng   lóu zhī zhōu gān  
zhàng cǎo cǎo   gāng cháng shì shí néng ǎo  
jìn yào zhěng wàn rén   shū kěn móu màn bǎo  
zhū gōng jiān fēi qióng rén   qióng màn ěr jūn chēn  
nián dǐng xiǎng tái kuì   qīng zhōu bīn