喜郑唐老相过

宋代 陆游
郑子有书癖,对书百事忘,头乱不暇栉,炙冷不暇尝;持此金石心,力求古文章,吟哦屈宋作,蚤夜声琅琅。 方挥却日戈,耻窥及肩墙。 不见今六年,所得非复常。 扁舟夜过我,剧论神激扬。 徐出二三篇,稊米於太仓,已足起衰懦,黑丝生鬓霜;使得尽见之,殆可鍼膏肓。 愿子继自今,勿惜倾锦囊。 因来数为寄,岁晚慰所望。
zhèng zi yǒu shū   duì shū bǎi shì wàng   tóu luàn xiá zhì   zhì lěng xiá cháng   chí jīn shí xīn   qiú wén zhāng   yín é sòng zuò   zǎo shēng láng láng  
fāng huī què   chǐ kuī jiān qiáng  
jiàn jīn liù nián   suǒ de fēi cháng  
piān zhōu guò   lùn shén yáng  
chū èr sān piān   tài cāng   shuāi nuò   hēi shēng bìn shuāng   shǐ 使 de jǐn jiàn zhī   dài zhēn gāo huāng  
yuàn zi jīn   qīng jǐn náng  
yīn lái shù wèi   suì wǎn wèi suǒ wàng