西斋闻禽

宋代 周紫芝
西斋草树颇蒙密,竹暗城头不通日。风晴高柳恰飞绵,花尽黄蜂未成蜜。 北窗也复可怜人,乱离十载空伤神。病对青山疑是梦,眼惊新绿已无春。 羁怀有句喑不吐,终日无言闻鸟语。寒窗窈窕不嫌风,晚色溟濛却宜雨。 穿条隔叶止复啼,白粉画眉金作羽。应为山翁久惯听,听久不知心转苦。 庙堂何日议销兵,携手尚堪归乐土。还我花姑溪上椽,卧听春禽啭桃坞。
西 zhāi cǎo shù méng   zhú àn chéng tóu tōng fēng qíng gāo liǔ qià fēi mián huā   jǐn huáng fēng wèi chéng    
běi chuāng lián rén   luàn shí zài kōng shāng shén bìng duì qīng shān shì mèng yǎn   jīng xīn 绿 chūn    
huái 怀 yǒu yīn   zhōng yán wén niǎo hán chuāng yǎo tiǎo xián fēng wǎn   míng méng què    
chuān 穿 tiáo zhǐ   bái fěn huà méi jīn zuò yīng wéi shān wēng jiǔ guàn tīng tīng   jiǔ zhī xīn zhuǎn    
miào táng xiāo bīng   xié shǒu shàng kān guī hái huā shàng chuán   tīng chūn qín zhuàn táo