戏赠育王虚白长老

宋代 王安石
白云山顶病禅师,昔日公卿各赠诗。 行尽四方年八十,却归荒寺有谁知。
bái yún shān dǐng bìng chán shī   gōng qīng zèng shī  
xíng jǐn fāng nián shí   què guī huāng yǒu shéi zhī