戏赠彦深

宋代 黄庭坚
李髯家徒立四壁,未尝一饭能留客。 春寒茅屋交相风,倚墙扪虱读书策。 老妻甘贫能养姑,宁剪髻鬟不典书。 大儿得餐不索鱼,小儿得褌不索襦。 庾郎鲑菜二十七,太常斋日三百余。 上丁分膰一饱饭,藏神梦诉羊蹴蔬。 世传寒士有食籍,一生当饭百瓮葅。 冥冥主张审如此,附郭小圃宜勤锄。 葱秧青青葵甲绿,早韭晚菘羹糁熟。 充虚解战赖汤饼,芼以蓱虀与甘菊。 几日怜槐已著花,一心咒笋莫成竹。 群儿笑髯穷百巧,我谓胜人饭重肉。 群儿笑髯不若人,我独爱髯无事贫。 君不见猛虎即人厌麋鹿,人还寝皮食其肉。 濡需终与豕俱焦,饫肥泽甘果非福。 虫蚁无知不足惊,横目之民万物灵。 请食熊蟠楚千乘,立死山壁汉公卿。 李髯作人有佳处,李髯作诗有佳句。 虽无厚禄故人书,门外犹多长者车。 我读扬雄逐贫赋,斯人用意未全疏。
rán jiā   wèi cháng fàn néng liú
chūn hán máo jiāo xiāng fēng   qiáng mén shī shū
lǎo gān pín néng yǎng   níng jiǎn huán diǎn shū
ér cān suǒ   xiǎo ér kūn suǒ
láng guī cài èr shí   tài cháng zhāi sān bǎi
shàng dīng fēn fán bǎo fàn   cáng shén mèng yáng shū
shì chuán hán shì yǒu shí   shēng dāng fàn bǎi wèng
míng míng zhǔ zhāng shěn   guō xiǎo qín chú
cōng yāng qīng qīng kuí jiǎ 绿   zǎo jiǔ wǎn sōng gēng sǎn shú
chōng jiě zhàn lài tāng bǐng   mào píng gān
lián huái zhù huā   xīn zhòu sǔn chéng zhú
qún ér xiào rán qióng bǎi qiǎo   wèi shèng rén fàn zhòng ròu
qún ér xiào rán ruò rén   ài rán shì pín
jūn jiàn měng rén yàn 鹿   rén hái qǐn shí ròu
zhōng shǐ jiāo   féi gān guǒ fēi
chóng zhī jīng   héng zhī mín wàn líng
qǐng shí xióng pán chǔ qiān shèng   shān hàn gōng qīng
rán zuò rén yǒu jiā chǔ   rán zuò shī yǒu jiā
suī hòu rén shū   mén wài yóu duō zhǎng zhě chē
yáng xióng zhú pín   rén yòng wèi quán shū