戏赠无本

唐代 孟郊
长安秋声干,木叶相号悲。瘦僧卧冰凌,嘲咏含金痍。 金痍非战痕,峭病方在兹。诗骨耸东野,诗涛涌退之。 有时踉跄行,人惊鹤阿师。可惜李杜死,不见此狂痴。 燕僧耸听词,袈裟喜新翻。北岳厌利杀,玄功生微言。 天高亦可飞,海广亦可源。文章杳无底,劚掘谁能根。 梦灵仿佛到,对我方与论。拾月鲸口边,何人免为吞。 燕僧摆造化,万有随手奔。补缀杂霞衣,笑傲诸贵门。 将明文在身,亦尔道所存。朔雪凝别句,朔风飘征魂。 再期嵩少游,一访蓬萝村。春草步步绿,春山日日暄。 遥莺相应吟,晚听恐不繁。相思塞心胸,高逸难攀援。
cháng ān qiū shēng gàn   xiāng hào bēi shòu sēng bīng líng   cháo yǒng hán jīn
jīn fēi zhàn hén   qiào bìng fāng zài shī sǒng dōng   shī tāo yǒng tuì 退 zhī
yǒu shí liàng qiàng xíng   rén jīng ā shī   jiàn kuáng chī
yàn sēng sǒng tīng   jiā shā xīn fān běi yuè yàn shā   xuán gōng shēng wēi yán
tiān gāo fēi   hǎi guǎng 广 yuán wén zhāng yǎo   zhú jué shuí néng gēn
mèng líng fǎng 仿 dào   duì fāng lùn shí yuè jīng kǒu biān   rén miǎn wèi tūn
yàn sēng bǎi zào huà   wàn yǒu suí shǒu bēn zhuì xiá   xiào ào zhū guì mén
jiāng míng wén zài shēn   ěr dào suǒ cún shuò xuě níng bié   shuò fēng piāo zhēng hún
zài sōng shǎo yóu   fǎng 访 péng luó cūn chūn cǎo 绿   chūn shān xuān
yáo yīng xiāng yìng yín   wǎn tīng kǒng fán xiāng sāi xīn xiōng   gāo nán pān yuán