戏赠死心和尚死心以秀才出家

明代 袁宏道
铁城焰里热忙身,几人能掷头上巾。题将百八金刚子,辞却东家老圣人。 少年意气非等閒,精悍之色在眉间。镕取鱼肠一匣水,铸作胡僧双耳环。 往年湖上逢开士,藻月规烟说文炜。但知北海是大儿,谁识南宗印真子。 海内学士闻行履,半说颠狂半惊死。东方先生代解嘲,秀字何妨竖却尾。 瘦岩百尺突寒松,冰谷千年贮古水。落花红洗入溪澜,请看风吹起不起。
tiě chéng yàn máng shēn   rén néng zhì tóu shàng jīn jiāng bǎi jīn gāng   què dōng jiā lǎo shèng rén    
shào nián fēi děng xián   jīng hàn zhī zài méi jiān róng cháng xiá shuǐ zhù   zuò sēng shuāng ěr huán    
wǎng nián shàng féng kāi shì   zǎo yuè guī yān shuō wén wěi dàn zhī běi hǎi shì ér shuí   shí nán zōng yìn zhēn    
hǎi nèi xué shì wén xíng   bàn shuō diān kuáng bàn jīng dōng fāng xiān sheng dài jiě cháo xiù   fáng shù què wěi    
shòu yán bǎi chǐ hán sōng   bīng qiān nián zhù shuǐ luò huā hóng lán qǐng   kàn fēng chuī