戏赠埽雪童子

清代 成鹫
主人运笔如运帚,纵横阖辟应心手。痴奴运帚如运斤,旋风落地飏轻尘。 人生贵贱各有务,莫笑痴奴无用处。昨夜三更风打门,雪花欺我衣裳单。 袖中两手冻欲裂,朝来作字成丑拙。抛书拥彗下阶除,十步一跌中踟蹰。 痴奴知我主人老,相劝雪深休草草。先生有事当服劳,长者抓枝须我曹。 受我手中敝苕帚,两脚未行先学走。一埽再埽大地平,三番四覆天宇清。 自誇我亦有能事,何必主人擅文字。毫端珠玉不禁寒,纸上风云冻欲乾。 小人苕帚有机用,左之右之随定动。不似管城老秃翁,花发梦中还说梦。
zhǔ rén yùn yùn zhǒu   zòng héng yìng xīn shǒu chī yùn zhǒu yùn jīn xuàn   fēng luò yáng qīng chén    
rén shēng guì jiàn yǒu   xiào chī yòng chǔ zuó sān gēng fēng mén xuě   huā shang dān    
xiù zhōng liǎng shǒu dòng liè   zhāo lái zuò chéng chǒu zhuō pāo shū yōng huì xià jiē chú shí   diē zhōng chí chú    
chī zhī zhǔ rén lǎo   xiāng quàn xuě shēn xiū cǎo cǎo xiān sheng yǒu shì dāng láo zhǎng   zhě zhuā zhī cáo    
shòu shǒu zhōng tiáo zhǒu   liǎng jiǎo wèi xíng xiān xué zǒu sào zài sào píng sān   fān tiān qīng    
kuā yǒu néng shì   zhǔ rén shàn wén háo duān zhū jīn hán zhǐ   shàng fēng yún dòng qián    
xiǎo rén tiáo zhǒu yǒu yòng   zuǒ zhī yòu zhī suí dìng dòng shì guǎn chéng lǎo wēng huā   mèng zhōng hái shuō mèng