戏赠干越尼子歌

唐代 刘长卿
鄱阳女子年十五,家本秦人今在楚。厌向春江空浣沙, 龙宫落发披袈裟。五年持戒长一食,至今犹自颜如花。 亭亭独立青莲下,忍草禅枝绕精舍。自用黄金买地居, 能嫌碧玉随人嫁。北客相逢疑姓秦,铅花抛却仍青春。 一花一竹如有意,不语不笑能留人。黄鹂欲栖白日暮, 天香未散经行处。却对香炉闲诵经,春泉漱玉寒泠泠。 云房寂寂夜钟后,吴音清切令人听。人听吴音歌一曲, 杳然如在诸天宿。谁堪世事更相牵,惆怅回船江水渌。
yáng nián shí   jiā běn qín rén jīn zài chǔ yàn xiàng chūn jiāng kōng huàn shā  
lóng gōng luò jiā shā nián chí jiè zhǎng shí   zhì jīn yóu yán huā
tíng tíng qīng lián xià   rěn cǎo chán zhī rào jīng shè yòng huáng jīn mǎi  
néng xián suí rén jià běi xiāng féng xìng qín   qiān huā pāo què réng qīng chūn
huā zhú yǒu   xiào néng liú rén huáng bái  
tiān xiāng wèi sàn jīng xíng chǔ què duì xiāng xián sòng jīng   chūn quán shù hán líng líng
yún fáng zhōng hòu   yīn qīng qiē lìng rén tīng rén tīng yīn  
yǎo rán zài zhū tiān 宿 shuí kān shì shì gēng xiāng qiān   chóu chàng huí chuán jiāng shuǐ