喜雨再用前韵

宋代 王十朋
南国久无雨,渴心欲生埃。麦既枯且死,木亦黄而摧。 方春云已火,未夏蚊成雷。刺史固有罪,斯民自宜哀。 真人及大士,久出应思回。闭阳纵诸阴,愧无董生才。 林鸠厌呼唤,石燕徒低徊。有日上扶桑,无云起阳台。 方修九渊祀,遽闻尺木催。想惊阿香梦,疑噀栾巴杯。 夜中檐溜响,枕上愁颜开。愿遍普天下,不止泉山隈。 莫作鼎湖浪,因风下崔嵬。明朝贺雨诗,定自莆中来。
nán guó jiǔ   xīn shēng āi mài qiě   huáng ér cuī
fāng chūn yún huǒ   wèi xià wén chéng léi shǐ yǒu zuì   mín āi
zhēn rén shì   jiǔ chū yīng huí yáng zòng zhū yīn   kuì dǒng shēng cái
lín jiū yàn huàn   shí yàn huí yǒu shàng sāng   yún yáng tái
fāng xiū jiǔ yuān   wén chǐ cuī xiǎng jīng ā xiāng mèng   xùn luán bēi
zhōng yán liù xiǎng   zhěn shàng chóu yán kāi yuàn biàn tiān xià   zhǐ quán shān wēi
zuò dǐng làng   yīn fēng xià cuī wéi míng cháo shī   dìng zhōng lái