喜雨行

宋代 张嵲
岁星运行至荒落,鹑尾初占建魁杓。 大旱金石皆流烁,旱魃何知恣为虐。 大田多稼三百廛,尽是农夫耦十千。 一朝焦枯如束管,赤地百里焚则烟。 官长视民如视子,常恐岁饥为殣死。 并走群望严神祀,却盖斥肩昭勤止。 至诚果能格明神,明神为公诉苍旻。 苍旻油然兴浓云,浓云郁兴雨如霖。 农家不伞走沟遂,抖擞偃禾有生意。 诘朝犯晓细□□,缕缕青黄交颖穗。 农人以手加额头,使我不死赖宋侯。 白老垂髫声呦呦,优游咸歌脱穷愁。 陵山攒空插苍玉,舒水拖绢浸寒绿。 山高水长岁月续,德我宋侯歌不足。
suì xīng yùn xíng zhì huāng luò   chún wěi chū zhàn jiàn kuí biāo  
hàn jīn shí jiē liú shuò   hàn zhī wèi nüè  
tián duō jià sān bǎi chán   jìn shì nóng ǒu shí qiān  
zhāo jiāo shù guǎn   chì bǎi fén yān  
guān zhǎng shì mín shì zi   cháng kǒng suì wèi jìn  
bìng zǒu qún wàng yán shén   què gài chì jiān zhāo qín zhǐ  
zhì chéng guǒ néng míng shén   míng shén wèi gōng cāng mín  
cāng mín yóu rán xīng nóng yún   nóng yún xīng lín  
nóng jiā sǎn zǒu gōu suì   dǒu sǒu yǎn yǒu shēng  
cháo fàn xiǎo       qīng huáng jiāo yǐng suì  
nóng rén shǒu jiā é tóu   shǐ 使 lài sòng hóu  
bái lǎo chuí tiáo shēng yōu yōu   yōu yóu xián tuō qióng chóu  
líng shān zǎn kōng chā cāng   shū shuǐ tuō juàn jìn hán 绿  
shān gāo shuǐ cháng suì yuè   sòng hóu