喜雨和朱宣韵

唐代 王翰
时逼新秋旱愈加,穰穰无复满田车。云头迸电金绳出,雨脚垂天玉柱斜。 蜗上空墙留篆字,蚓穿平地破苔花。使君亭上诗成后,为播芳名及远遐。
shí xīn qiū hàn jiā   rǎng rǎng mǎn tián chē yún tóu bèng diàn jīn shéng chū   jiǎo chuí tiān zhù xié
shàng kōng qiáng liú zhuàn   yǐn chuān 穿 píng tái huā shǐ 使 jūn tíng shàng shī chéng hòu   wèi fāng míng yuǎn xiá