喜雨和任判官奉呈太守

宋代 刘攽
愆阳历冬序,入春日光赤。原野为之焦,无复青青麦。 明廷恤农功,诏旨怀悯恻。谁能共此忧,惟良二千石。 祷祠遍群望,百神潜率职。迅雷出深渊,密云会将夕。 应龙不无神,女鲜罪所极。滂沲浃宇宙,变化才瞬息。 矧兹颢穹意,岂独垂沛泽。尝听君平言,以兹消薄蚀。 周宣成阳事,往往在简籍。不闻二美具,介福逾万亿。 三农耒耜出,自此丰黍稷。使君凭熊轩,劝耕驻阡陌。 上客歌吉祥,清文缀环璧。我岂击壤翁,不能知帝力。 斐然遂成章,聊用同悦怿。
qiān yáng dōng   chūn guāng chì yuán wèi zhī jiāo   qīng qīng mài    
míng tíng nóng gōng   zhào zhǐ huái 怀 mǐn shuí néng gòng yōu wéi   liáng èr qiān dàn    
dǎo biàn qún wàng   bǎi shén qián zhí xùn léi chū shēn yuān   yún huì jiāng    
yìng lóng shén   xiān zuì suǒ pāng tuó jiā zhòu biàn   huà cái shùn    
shěn hào qióng   chuí pèi cháng tīng jūn píng yán   xiāo báo shí    
zhōu xuān chéng yáng shì   wǎng wǎng zài jiǎn wén èr měi jiè   wàn   亿  
sān nóng lěi chū   fēng shǔ shǐ jūn 使 píng xióng xuān quàn   gēng zhù qiān    
shàng xiáng   qīng wén zhuì huán rǎng wēng   néng zhī    
fěi rán suì chéng zhāng   liáo yòng tóng yuè