喜喻凫至

唐代 姚合
欲出心还懒,闲吟绕寝床。道书虫食尽,酒律客偷将。 愁至为多病,贫来减得狂。见君何所似,如热得清凉。
chū xīn hái lǎn   xián yín rào qǐn chuáng dào shū chóng shí jǐn   jiǔ tōu jiāng
chóu zhì wéi duō bìng   pín lái jiǎn kuáng jiàn jūn suǒ shì   qīng liáng