喜雨二首 其一

唐代 王翰
六合尘埃眼孔黄,百年愁思鬓毛苍。轻雷欲送千山雨,灏气先供一枕凉。 须觉风光成乐土,忽疑身世上羲皇。须臾云破遥山出,的的林稍挂夕阳。
liù chén āi yǎn kǒng huáng   bǎi nián chóu bìn máo cāng qīng léi sòng qiān shān   hào xiān gōng zhěn liáng
jué fēng guāng chéng   shēn shì shàng huáng yún yáo shān chū   lín shāo guà yáng