系乐府十二首。颂东夷

唐代 元结
尝闻古天子,朝会张新乐。金石无全声,宫商乱清浊。 东惊且悲叹,节变何烦数。始知中国人,耽此亡纯朴。 尔为外方客,何为独能觉。其音若或在,蹈海吾将学。
cháng wén tiān   zhāo huì zhāng xīn jīn shí quán shēng   gōng shāng luàn qīng zhuó
dōng jīng qiě bēi tàn   jié biàn fán shù shǐ zhī zhōng guó rén   dān wáng chún piáo
ěr wèi wài fāng   wéi néng jué yīn ruò huò zài   dǎo hǎi jiāng xué