系乐府十二首。寿翁兴

唐代 元结
借问多寿翁,何方自修育。惟云顺所然,忘情学草木。 始知世上术,劳苦化金玉。不见充所求,空闻肆耽欲。 清和存王母,潜濩无乱黩。谁正好长生,此言堪佩服。
jiè wèn duō shòu 寿 wēng   fāng xiū wéi yún shùn suǒ rán   wàng qíng xué cǎo
shǐ zhī shì shàng shù   láo huà jīn jiàn chōng suǒ qiú   kōng wén dān
qīng cún wáng   qián huò luàn shuí zhèng hǎo cháng shēng   yán kān pèi