系乐府十二首。去乡悲

唐代 元结
踌蹰古塞关,悲歌为谁长。日行见孤老,羸弱相提将。 闻其呼怨声,闻声问其方。方言无患苦,岂弃父母乡。 非不见其心,仁惠诚所望。念之何可说,独立为凄伤。
chóu chú sāi guān   bēi wèi shuí zhǎng xíng jiàn lǎo   léi ruò xiāng jiāng
wén yuàn shēng   wén shēng wèn fāng fāng yán huàn   xiāng
fēi jiàn xīn   rén huì chéng suǒ wàng niàn zhī shuō   wèi shāng