系乐府十二首·农臣怨

唐代 元结
农臣何所怨,乃欲干人主。不识天地心,徒然怨风雨。 将论草木患,欲说昆虫苦。巡回宫阙傍,其意无由吐。 一朝哭都市,泪尽归田亩。谣颂若采之,此言当可取。
nóng chén suǒ yuàn   nǎi gān rén zhǔ shí tiān xīn   rán yuàn fēng
jiāng lùn cǎo huàn   shuō kūn chóng xún huí gōng què bàng   yóu
zhāo shì   lèi jǐn guī tián yáo sòng ruò cǎi zhī   yán dāng