系乐府十二首·陇上叹

唐代 元结
援车登陇坂,穷高遂停驾。延望戎狄乡,巡回复悲咤。 滋移有情教,草木犹可化。圣贤礼让风,何不遍西夏。 父子忍猜害,君臣敢欺诈。所适今若斯,悠悠欲安舍。
yuán chē dēng lǒng bǎn   qióng gāo suì tíng jià yán wàng róng xiāng   xún huí bēi zhà
yǒu qíng jiào   cǎo yóu huà shèng xián ràng fēng   biàn 西 xià
rěn cāi hài   jūn chén gǎn zhà suǒ shì jīn ruò   yōu yōu ān shě