系乐府十二首。贱士吟

唐代 元结
南风发天和,和气天下流。能使万物荣,不能变羁愁。 为愁亦何尔,自请说此由。谄竞实多路,苟邪皆共求。 尝闻古君子,指以为深羞。正方终莫可,江海有沧洲。
nán fēng tiān   tiān xià liú néng shǐ 使 wàn róng   néng biàn chóu
wèi chóu ěr   qǐng shuō yóu chǎn jìng shí duō   gǒu xié jiē gòng qiú
cháng wén jūn zi   zhǐ wéi shēn xiū zhèng fāng zhōng   jiāng hǎi yǒu cāng zhōu