惜馀春慢  咏子规

明代 刘基
陇水沉沙,巴猿咽雨。泪尽潇湘竹死。多情怨魄,何处飞来,声在万重云里。 肠断行吟放臣,去国佳人,地遥天迩。悄空山,月冷风清,惟见野棠如绮。 记向日、琼户珠帘,樱唇簧舌,吹商呵徵。朱颜尚在,十二阑干,回首不堪重倚。 沧海桑田有时,海若未枯,愁应无巳。到明朝、赢得浮花满树,锦毇霞碎。
lǒng shuǐ chén shā   yuán yàn lèi jǐn xiāo xiāng zhú duō qíng yuàn   chǔ fēi lái   shēng zài wàn zhòng yún
cháng duàn háng yín fàng chén   guó jiā rén   yáo tiān ěr qiāo kōng shān   yuè lěng fēng qīng   wéi jiàn táng
xiàng qióng zhū lián   yīng chún huáng shé   chuī shāng zhēng zhū yán shàng zài   shí èr lán gān   huí shǒu kān zhòng
cāng hǎi sāng tián yǒu shí   hǎi ruò wèi   chóu yīng dào míng cháo yíng de huā mǎn shù   jǐn huǐ xiá suì