惜余春慢(春雨)

宋代 刘埙
玉勒丝鞭,彩旗红索,总向愁中休了。偏怜景媚,为甚愁浓,都为雨多晴少。桃杏开到梨花,红印香印,绿平幽沼。也无饶、红药殿春,更作薄寒清峭。 尘梦里、暗换年华,东风能几,又把一番春老。莺花过眼,蚕麦当头,朝日浓阴笼晓。休恨烟林杜鹃,只恨啼鸠,呼云声杳。到如今,暖霭烘晴,满地绿阴芳草。
biān   cǎi hóng suǒ   zǒng xiàng chóu zhōng xiū le piān lián jǐng mèi   wéi shèn chóu nóng   dōu wèi duō qíng shǎo táo xìng kāi dào huā   hóng yìn xiāng yìn   绿 píng yōu zhǎo ráo hóng yào diàn 殿 chūn   gèng zuò báo hán qīng qiào
chén mèng àn huàn nián huá   dōng fēng néng   yòu fān chūn lǎo yīng huā guò yǎn   cán mài dāng tóu   cháo nóng yīn lóng xiǎo xiū hèn yān lín juān   zhǐ hèn jiū   yún shēng yǎo dào jīn   nuǎn ǎi hōng qíng   mǎn 绿 yīn fāng cǎo