惜馀春慢 本意

明代 王夫之
似惜花娇,如怜柳懒,前日峭寒深护。从今追数,雨雨风风,总是被他轻误。 便与挥手,东风閒愁,抛向绿阴深处。也应念、曲岸数枝,新柳不禁飞絮。 争遣不、烧烛留欢,暗邀花住,坐待啼莺催曙。怕燕子归,来定巢栖,稳不解商量细。 语未拟扳,留长久乍,雨乍晴繇来无。据待荷珠,露满梅丸,黄熟任伊归去。
shì huā jiāo   lián liǔ lǎn   qián qiào hán shēn cóng jīn zhuī shǔ   fēng fēng zǒng   shì bèi qīng    
biàn 便 huī shǒu   dōng fēng xián chóu   pāo xiàng 绿 yīn shēn chù yīng niàn àn shù zhī xīn liǔ   jīn fēi      
zhēng qiǎn shāo zhú liú huān àn   yāo huā zhù zuò   dài yīng cuī shǔ yàn zi guī lái dìng   cháo wěn   jiě shāng liáng      
wèi bān   liú cháng jiǔ zhà   zhà qíng yáo lái dài zhū   mǎn méi wán huáng   shú rèn guī