喜雨

清代 戴亨
皇天屯其膏,骄阳烈若燬。爆尪与焚巫,纷纷议闾里。 仰天望阴云,中夜坐复起。父老妄奔趋,出入怨妻子。 室家不遑恤,租赋将何倚。此时远近农,望岁心已死。 倏忽沛甘霖,欢声动远迩。万汇回春姿,蔀屋纷举趾。 我虽无田畴,深为农人喜。岁事固难知,已免家悬耜。 随风沾我衣,欣然立庭戺。
huáng tiān tún gāo   jiāo yáng liè ruò huǐ bào wāng fén fēn   fēn    
yǎng tiān wàng yīn yún   zhōng zuò lǎo wàng bēn chū   yuàn    
shì jiā huáng   jiāng shí yuǎn jìn nóng wàng   suì xīn    
shū pèi gān lín   huān shēng dòng yuǎn ěr wàn huì huí chūn 姿   fēn zhǐ    
suī tián chóu   shēn wèi nóng rén suì shì nán zhī   miǎn jiā xuán    
suí fēng zhān   xīn rán tíng shì