喜雨

明代 王鏊
翠华拂曙幸斋宫,闵雨何烦纪鲁公。昼气混濛无殿阁,夜声淅沥有梧桐。 一时朝野欢皆洽,三日天人感已通。祭罢云开还出日,太虚神圣本无功。
cuì huá shǔ xìng zhāi gōng   mǐn fán gōng zhòu hùn méng diàn 殿   shēng yǒu tóng    
shí cháo huān jiē qià   sān tiān rén gǎn tōng yún kāi hái chū tài   shén shèng běn gōng