喜雨

宋代 苏辙
夺官分所甘,年来禄又绝。 天公尚怜人,岁赍禾与麦。 经冬雪屡下,根须连地脉。 庖厨望饼饵,瓮盎思曲糵。 一春百日旱,田作龟板拆。 老农泪欲堕,无麦真无食。 朱明候才兆,风雷起通夕。 田中有人至,膏润已逾尺。 继来不违愿,饱食真可必。 民生亦何幸,天意每相恤。 我幸又已多,锄耒坐不执。 同尔乐丰穰,异尔苦税役。 时闻吏号呼,手把县符赤。 岁赋行自办,横敛何时毕。
duó guān fēn suǒ gān   nián lái yòu jué  
tiān gōng shàng lián rén   suì mài  
jīng dōng xuě xià   gēn lián mài  
páo chú wàng bǐng ěr   wèng àng niè  
chūn bǎi hàn   tián zuò guī bǎn chāi  
lǎo nóng lèi duò   mài zhēn shí  
zhū míng hòu cái zhào   fēng léi tōng  
tián zhōng yǒu rén zhì   gào rùn chǐ  
lái wéi yuàn   bǎo shí zhēn  
mín shēng xìng   tiān měi xiāng  
xìng yòu duō   chú lěi zuò zhí  
tóng ěr fēng ráng   ěr shuì  
shí wén hào   shǒu xiàn chì  
suì xíng bàn   héng liǎn shí