喜雨

唐代 白居易
圃旱忧葵堇,农旱忧禾菽。人各有所私,我旱忧松竹。 松干竹焦死,眷眷在心目。洒叶溉其根,汲水劳僮仆。 油云忽东起,凉雨凄相续。似面洗垢尘,如头得膏沐。 千柯习习润,万叶欣欣绿。千日浇灌功,不如一霢霂。 方知宰生灵,何异活草木。所以圣与贤,同心调玉烛。
hàn yōu kuí jǐn   nóng hàn yōu shū rén yǒu suǒ   hàn yōu sōng zhú
sōng gàn zhú jiāo   juàn juàn zài xīn gài gēn   shuǐ láo tóng
yóu yún dōng   liáng xiāng shì miàn gòu chén   tóu gào
qiān rùn   wàn xīn xīn 绿 qiān jiāo guàn gōng   mài
fāng zhī zǎi shēng líng   huó cǎo suǒ shèng xián   tóng xīn diào zhú