喜雨

宋代 陆游
入夏久不雨,旱势已岌岌。 蛙蛤徒自喧,蛟龙卧如蛰。 何由白水满,但守青秧泣。 上天忽悔祸,川云起呼吸。 虚檐雨竞泻,平野苗尽立。 儿停蹋沟车,妇免忧谷汲。 人言雨非雨,乃是倾玉粒。 移床亦细事,敢叹屋漏湿!
xià jiǔ   hàn shì  
xuān   jiāo lóng zhé  
yóu bái shuǐ mǎn   dàn shǒu qīng yāng  
shàng tiān huǐ huò   chuān yún  
yán jìng xiè   píng miáo jǐn  
ér tíng gōu chē   miǎn yōu  
rén yán fēi   nǎi shì qīng  
chuáng shì   gǎn tàn lòu shī 湿