细雨

宋代 刘敞
细雨春城暗,空郊草色微。峡云朝复暮,沙燕语还飞。 柳带柔堪结,梅香冷渐稀。旅游时畏失,数醉得忘归。
chūn chéng àn   kōng jiāo cǎo wēi xiá yún cháo   shā yàn hái fēi
liǔ dài róu kān jié   méi xiāng lěng jiàn yóu shí wèi shī   shù zuì wàng guī