喜雨

宋代 党怀英
山云駃如驱,山雨沛如倾。幽人梦初醒,卧听檐溜声。 雷霆怒相搏,似与阴阳争。蛟龙久何蟠,始此幽蛰惊。 馀花晓犹落,竟日方破晴。明朝东皋望,照眼生意明。 焦枯被沾濡,相与回春荣。忻然野桃李,新绿栖残英。 渐渐麦垄翠,溜溜溪流清。蛙鸟亦解喜,飞沈互喧鸣。 万物皆得时,栖迟感吾生。直应挂儒冠,便逐春农耕。
shān yún jué   shān pèi qīng yōu rén mèng chū xǐng   tīng yán liù shēng
léi tíng xiāng   shì yīn yáng zhēng jiāo lóng jiǔ pán   shǐ yōu zhé jīng
huā xiǎo yóu luò   jìng fāng qíng míng cháo dōng gāo wàng   zhào yǎn shēng míng
jiāo bèi zhān   xiāng huí chūn róng xīn rán táo   xīn 绿 cán yīng
jiàn jiàn mài lǒng cuì   liū liū liú qīng niǎo jiě   fēi shěn xuān míng
wàn jiē de shí   chí gǎn shēng zhí yīng guà guān   biàn 便 zhú chūn nóng gēng