细雨

唐代 温庭筠
凭轩望秋雨,凉入暑衣清。极目鸟频没,片时云复轻。 沼萍开更敛,山叶动还鸣。楚客秋江上,萧萧故国情。
píng xuān wàng qiū   liáng shǔ qīng niǎo pín méi   piàn shí yún qīng
zhǎo píng kāi gèng liǎn   shān dòng hái míng chǔ qiū jiāng shàng   xiāo xiāo guó qíng