喜犹子秉瑛乡试报捷

清代 戴亨
夜眠不能寐,起视天未明。少顷闻报录,云有瑛侄名。 听言色忽变,失喜心若惊。欢呼旋默坐,呜咽泣有声。 妻孥怪趋问,不自得其情。呼瑛执其手,双泪流纵横。 自尔丧尔亲,尔年甫弱龄。万苦至今日,我语尔谛听。 尔祖隶辽东,家室久飘零。年老望儿孝,赤手空经营。 尔父真克家,助我如鹡鸰。我后捷南宫,三载留燕京。 独任力不支,亲重身命轻。兼之教尔辈,冀望兴门庭。 积劳成沈疴,奄逝尔伶俜。平生旧相识,生死不渝盟。 况是同怀子,岂不当力承。伯母虽若母,唯恐异所生。 保护常自任,时与共寝兴。梦中啼索父,感我同悲鸣。 携尔至河间,教育堪自凭。岂意岁奇凶,饿殍填沟塍。 旋即得凶问,我父耄倦勤。举室陷危地,肝肠碎裂崩。 众口且莫保,安顾膝前婴。此境逾三年,万死势甫平。 继复屡遭难,延师力不能。朝夕自训迪,提命尔能聆。 为长心愈苦,梦寐无时宁。惧我年就衰,不获见尔成。 尔今幸举乡,天地非无情。聊足谢吾责,亦慰尔父灵。 尔其重勉旃,慎勿隳厥行。语罢命杯酌,欢饮浊复清。 颓然忽大醉,懵然天已暝。
mián néng mèi   shì tiān wèi míng shǎo qǐng wén bào yún   yǒu yīng zhí míng    
tīng yán biàn   shī xīn ruò jīng huān xuán zuò   yǒu shēng    
guài wèn   qíng yīng zhí shǒu shuāng   lèi liú zòng héng    
ěr sàng ěr qīn   ěr nián ruò líng wàn zhì jīn   ěr tīng    
ěr liáo dōng   jiā shì jiǔ piāo líng nián lǎo wàng ér xiào chì   shǒu kōng jīng yíng    
ěr zhēn jiā   zhù líng hòu jié nán gōng sān   zài liú yān jīng    
rèn zhī   qīn chóng shēn mìng qīng jiān zhī jiào ěr bèi   wàng xīng mén tíng    
láo chéng shěn   yǎn shì ěr líng pīng píng shēng jiù xiāng shí shēng   méng    
kuàng shì tóng huái 怀   dàng chéng suī ruò wéi   kǒng suǒ shēng    
bǎo cháng rèn   shí gòng qǐn xīng mèng zhōng suǒ gǎn   tóng bēi míng    
xié ěr zhì jiān   jiào kān píng suì xiōng è   piǎo 饿 tián gōu chéng    
xuán xiōng wèn   mào juàn qín shì xiàn wēi gān   cháng suì liè bēng    
zhòng kǒu qiě bǎo   ān qián yīng jìng sān nián wàn   shì píng    
zāo nàn   yán shī néng zhāo xùn   mìng ěr néng líng    
wèi cháng xīn   mèng mèi shí níng nián jiù shuāi   huò jiàn ěr chéng    
ěr jīn xìng xiāng   tiān fēi qíng liáo xiè   wèi ěr líng    
ěr zhòng miǎn zhān   shèn huī jué xíng mìng bēi zhuó huān   yǐn zhuó qīng    
tuí rán zuì   měng rán tiān míng