昔游诗十五首 其十二

宋代 姜夔
濠梁四无山,坡陁亘长野。吾披紫茸毡,纵饮面无赭。 自矜意气豪,敢骑雪中马。行行逆风去,初亦略沾洒。 疾风吹大片,忽若乱飘瓦。侧身当其冲,丝鞚袖中把。 重围万箭急,驰突更叱咤。酒力不支吾,数里进一斝。 燎茅烘湿衣,客有见留者。徘徊望神州,沈叹英雄寡。
háo liáng shān   tuó gèn cháng róng zhān zòng   yǐn miàn zhě    
jīn háo   gǎn xuě zhōng xíng xíng fēng chū   lüè zhān    
fēng chuī piàn   ruò luàn piāo shēn dāng chōng   kòng xiù zhōng    
chóng wéi wàn jiàn   chí gèng chì zhà jiǔ zhī shù   jìn jiǎ    
liáo máo hōng shī 湿   yǒu jiàn liú zhě pái huái wàng shén zhōu shěn   tàn yīng xióng guǎ