昔游诗 其一
洞庭八百里,玉盘盛水银。
长虹忽照影,大哉五色轮。
我舟渡其中,晁晁惊我神。
朝发黄陵祠,暮至赤沙曲。
借问此何处,沧湾三十六。
青芦望不尽,明月耿如烛。
湾湾无人家,只就芦边宿。
dòng
洞
tíng
庭
bā
八
bǎi
百
lǐ
里
,
yù
玉
pán
盘
shèng
盛
shuǐ
水
yín
银
。
cháng
长
hóng
虹
hū
忽
zhào
照
yǐng
影
,
dà
大
zāi
哉
wǔ
五
sè
色
lún
轮
。
wǒ
我
zhōu
舟
dù
渡
qí
其
zhōng
中
,
cháo
晁
cháo
晁
jīng
惊
wǒ
我
shén
神
。
cháo
朝
fā
发
huáng
黄
líng
陵
cí
祠
,
mù
暮
zhì
至
chì
赤
shā
沙
qū
曲
。
jiè
借
wèn
问
cǐ
此
hé
何
chǔ
处
,
cāng
沧
wān
湾
sān
三
shí
十
liù
六
。
qīng
青
lú
芦
wàng
望
bù
不
jìn
尽
,
míng
明
yuè
月
gěng
耿
rú
如
zhú
烛
。
wān
湾
wān
湾
wú
无
rén
人
jiā
家
,
zhǐ
只
jiù
就
lú
芦
biān
边
sù
宿
。