溪游
孟冬刈稻了,原野尚幽清。偶然成独往,遂惬山水情。
行行不觉远,隐隐闻溪声。石发拖秀茜,潭影涵空明。
爰憩石磴上,于以濯尘缨。逝水去不返,岁暮将何成。
mèng
孟
dōng
冬
yì
刈
dào
稻
le
了
,
yuán
原
yě
野
shàng
尚
yōu
幽
qīng
清
。
。
ǒu
偶
rán
然
chéng
成
dú
独
wǎng
往
,
suì
遂
qiè
惬
shān
山
shuǐ
水
qíng
情
。
。
xíng
行
xíng
行
bù
不
jué
觉
yuǎn
远
,
yǐn
隐
yǐn
隐
wén
闻
xī
溪
shēng
声
。
。
shí
石
fā
发
tuō
拖
xiù
秀
qiàn
茜
,
tán
潭
yǐng
影
hán
涵
kōng
空
míng
明
。
。
yuán
爰
qì
憩
shí
石
dèng
磴
shàng
上
,
yú
于
yǐ
以
zhuó
濯
chén
尘
yīng
缨
。
。
shì
逝
shuǐ
水
qù
去
bù
不
fǎn
返
,
suì
岁
mù
暮
jiāng
将
hé
何
chéng
成
。
。