昔游

唐代 杜甫
昔者与高李,晚登单父台。寒芜际碣石,万里风云来。 桑柘叶如雨,飞藿去裴回。清霜大泽冻,禽兽有馀哀。 是时仓廪实,洞达寰区开。猛士思灭胡,将帅望三台。 君王无所惜,驾驭英雄材。幽燕盛用武,供给亦劳哉。 吴门转粟帛,泛海陵蓬莱。肉食三十万,猎射起黄埃。 隔河忆长眺,青岁已摧颓。不及少年日,无复故人杯。 赋诗独流涕,乱世想贤才。有能市骏骨,莫恨少龙媒。 商山议得失,蜀主脱嫌猜。吕尚封国邑,傅说已盐梅。 景晏楚山深,水鹤去低回。庞公任本性,携子卧苍苔。
zhě gāo   wǎn dēng shàn tái hán jié shí   wàn fēng yún lái
sāng zhè   fēi huò péi huí qīng shuāng dòng   qín shòu yǒu āi
shì shí cāng lǐn shí   dòng huán kāi měng shì miè   jiàng shuài wàng sān tái
jūn wáng suǒ   jià yīng xióng cái yōu yàn shèng yòng   gōng láo zāi
mén zhuǎn   fàn hǎi líng péng lái ròu shí sān shí wàn   liè shè huáng āi
cháng tiào   qīng suì cuī tuí shào nián   rén bēi
shī liú   luàn shì xiǎng xián cái yǒu néng shì jùn   hèn shǎo lóng méi
shāng shān shī   shǔ zhǔ tuō xián cāi shàng fēng guó   shuō yán méi
jǐng yàn chǔ shān shēn   shuǐ huí páng gōng rèn běn xìng   xié zi cāng tái