戏咏闲适

宋代 陆游
涉世心知百不能,闭门嬾出病相仍。 箪瓢味美如烹鼎,邻曲人淳近结绳。 半颗鸦残墙外杏,一枯鹊袅涧边藤。 萧然扫尽弹冠兴,敢为诗情望武陵
shè shì xīn zhī bǎi néng   mén lǎn chū bìng xiāng réng
dān piáo wèi měi pēng dǐng   lín rén chún jìn jié shéng
bàn cán qiáng wài xìng   què niǎo jiàn biān téng
xiāo rán sǎo jǐn tán guān xīng   gǎn wéi shī qíng wàng líng