徙倚

宋代 吴山
自伤蓬迹远,常羡旅鸿归。昨得家人信,青山满蕨薇。
shāng péng yuǎn   cháng xiàn hóng 鸿 guī zuó jiā rén xìn   qīng shān mǎn jué wēi