喜雪示徐生

宋代 欧阳修
清穹凛冬威,旱野渴天泽。 经旬三尺雪,万物变颜色。 愁云嘘不开,惨惨连日夕。 寒风借天势,豪忽肆陵轹。 空枝冻鸟雀,痴不避弹弋。 长河寂无声,厚地若龟坼。 阴阶夜自照,缺瓦晨复积。 贮洁莹冰壶,量深埋玉尺。 凝阴反穷剥,阳九兆初画。 春回百草心,气动黄泉脉。 坚冰虽未破,土润已潜释。 常闻老农语,一腊见三白。 是为丰年候,占验胜蓍策。 天兵血西陲,万辙走供亿。 嗟予媿疲俗,奚术肥尔瘠。 惟幸岁之穰,兹惠岂人力。 非徒给租调,且可销盗贼。 从今洁◇廪,期共饱麰麦。
qīng qióng lǐn dōng wēi   hàn tiān
jīng xún sān chǐ xuě   wàn biàn yán
chóu yún kāi   cǎn cǎn lián
hán fēng jiè tiān shì   háo líng
kōng zhī dòng niǎo què   chī dàn
cháng shēng   hòu ruò guī chè
yīn jiē zhào   quē chén
zhù jié yíng bīng   liàng shēn mái chǐ
níng yīn fǎn qióng bāo   yáng jiǔ zhào chū huà
chūn huí bǎi cǎo xīn   dòng huáng quán mài
jiān bīng suī wèi   rùn qián shì
cháng wén lǎo nóng   jiàn sān bái
shì wèi fēng nián hòu   zhàn yàn shèng shī
tiān bīng xuè 西 chuí   wàn zhé zǒu gòng 亿
jiē kuì 媿   shù féi ěr
wéi xìng suì zhī ráng   huì rén
fēi gěi diào   qiě xiāo dào zéi
cóng jīn jié   lǐn   gòng bǎo móu mài