喜雪篇

宋代 陈造
玄冥职寒事,庀职今几时。 穷秋试雪似早计,冬令欲尽噤莫施。 风声不怒日车近,客裘未绵河未渐。 吴门十万家,心口同一疑。 天公行四序,暑寒各有宜。 岁云暮矣未见雪,嗣岁何以销疹疵。 或云太湖龙,避静扃神扉。 把弄明月坐贝阙,世间休戚吾何知。 瑶台十二层,列坐万玉妃。 屑琼翦水亦戏事,仙界运指想不龟。 徒劳望切切,终竟来迟迟。 芹宫冰氏翁,见与俗异岐。 亦知仙人不作省事过,龙公肯如游惰儿。 顾此千里间,司命付吏师。 拊摩穷日力,日究仍夜思。 向来裸露各温燠,一衾一絮公手之。 赵衰之日周比屋,更以晴日相融怡。 黄童白叟歌且舞,和声协气埙应篪。 群仙飘然下,龙亦赴指麾。 先之汛洒五日雨,一雪不待公有祈。 花作坻垅絮作阵,雪为翦刻风为筛。 岂直冬温要弹压,抑令宿麦蒙沾滋。 去年岂无雪,雪神春不归。 赈施不预计,熟视民饥羸。 他邦亦此雪,灾祥闲是非。 苦乐咫尺殊,满听民嗟咨。 孰知此雪瑞此土,邦之人兮建德之游春台嬉。 坡仙昔颍尾,喜雪忧民罢。 赋薪贵粟亦户到,盛事未远谁可追。 即今欲雪未雪已著念,挽回春意能先期。 拟揭苏台之仙惠慈术,请继颍仙千古垂。 惜无师旷琴,幼眇弦吾诗。
xuán míng zhí hán shì   zhí jīn shí  
qióng qiū shì xuě shì zǎo   dōng lìng jǐn jìn shī  
fēng shēng chē jìn   qiú wèi mián wèi jiàn  
mén shí wàn jiā   xīn kǒu tóng  
tiān gōng xíng   shǔ hán yǒu  
suì yún wèi jiàn xuě   suì xiāo zhěn  
huò yún tài lóng   jìng jiōng shén fēi  
nòng míng yuè zuò bèi quē   shì jiān xiū zhī  
yáo tái shí èr céng   liè zuò wàn fēi  
xiè qióng jiǎn shuǐ shì   xiān jiè yùn zhǐ xiǎng guī  
láo wàng qiē qiē   zhōng jìng lái chí chí  
qín gōng bīng shì wēng   jiàn  
zhī xiān rén zuò shěng shì guò   lóng gōng kěn yóu duò ér  
qiān jiān   mìng shī  
qióng   jiū réng  
xiàng lái luǒ wēn   qīn gōng shǒu zhī  
zhào shuāi zhī zhōu   gèng qíng xiāng róng  
huáng tóng bái sǒu qiě   shēng xié xūn yīng chí  
qún xiān piāo rán xià   lóng zhǐ huī  
xiān zhī xùn   xuě dài gōng yǒu  
huā zuò chí lǒng zuò zhèn   xuě wèi jiǎn fēng wèi shāi  
zhí dōng wēn yào tán   lìng 宿 mài méng zhān  
nián xuě   xuě shén chūn guī  
zhèn shī   shú shì mín léi  
bāng xuě   zāi xiáng xián shì fēi  
zhǐ chǐ shū   mǎn tīng mín jiē  
shú zhī xuě ruì   bāng zhī rén jiàn zhī yóu chūn tái  
xiān yǐng wěi   xuě yōu mín  
xīn guì dào   shèng shì wèi yuǎn shuí zhuī  
jīn xuě wèi xuě zhù niàn   wǎn huí chūn néng xiān  
jiē tái zhī xiān huì shù   qǐng yǐng xiān qiān chuí  
shī kuàng qín   yòu miǎo xián shī